[Câu chuyện số 20] CÂU CHUYỆN KHÔNG GIAN ĐẸP – Anh Nguyễn Khanh Toàn (Kiến trúc sư chủ trì VP Quận 2)

Với tôi, ngôi nhà không chỉ đơn thuần là cấu trúc chứa đựng các công năng sử dụng mà ở đó còn gắn kết những giá trị về văn hóa ở, lề thói sinh hoạt, nề nếp gia đình; đó còn là nơi để thể hiện bản thân, nhu cầu, mong muốn,...của riêng mỗi người.

Vậy đó, nhà là nơi để về, nơi có bữa cơm gia đình cùng tiếng trẻ thơ cười nói, nơi để yêu thương, ươm mầm cho những giá trị gia đình thiêng liêng, nơi để lưu giữ những ký ức tuổi thơ hay đôi khi là những vui buồn trải qua trong suốt quãng đời của một thế hệ. Đó là chốn yên bình để nhớ, để vui, để buồn mỗi khi ta lắng lại, bình tâm, ngơi nghỉ...

Tôi đến với kiến trúc cũng nhẹ nhàng như vậy. Từ chái bếp sau hè của mẹ, từ hàng hiên với tiếng võng trưa kẽo kẹt của cha, từ góc nhà kho nơi lưu giữ những chiếc cày, chiếc bừa, chiếc trục, chiếc cối xay bột, chiếc gàu dây tát nước, chiếc cộ lúa,...mà nội và cha tôi từng dùng trong việc đồng áng của những ngày xưa cũ,...Những hình ảnh đó luôn hiển hiện mỗi khi tôi nhớ nhà, nhớ quê...Đó là giá trị của nơi chốn, của ngôi nhà, của gia đình và hơn hết là ký ức ẩn chứa ở góc riêng của mỗi người.

Thế nên, mỗi khi chủ đầu tư tìm đến với kiến trúc sư chúng tôi, họ mang theo biết bao kỳ vọng về tổ ấm, về ngôi nhà của riêng mình. Tôi thấu hiểu, trân trọng và hiện thực hóa những tâm huyết, mong muốn và đôi khi là cả những hoài vọng, ký ức riêng họ đã mang theo trong suốt quãng đời về góc nhỏ quê hương, về ngôi nhà mình được dưỡng nuôi, khôn lớn,...

Trong suy tư của riêng mình, tôi thấy Kiến trúc là Văn hóa!